Bảo Ngọc – Hành trình trưởng thành bắt đầu từ trái tim yêu thương của bố mẹ

Đằng sau những tấm bằng khen và giải thưởng rực rỡ là một cô gái trẻ chưa bao giờ quên rằng mình lớn lên bằng tình yêu thương thầm lặng của gia đình. Bảo Ngọc, tân sinh viên Đại học Lao động – Xã hội, kể về hành trình của mình bằng ngôn ngữ của lòng biết ơn.

Bảo Ngọc – cô sinh viên năm nhất khoa Quản trị Kinh doanh của trường Đại học Lao động – Xã hội .

Người ta thường nói “Ngọc càng mài càng sáng”, nhưng với Bảo Ngọc – sự tỏa sáng ấy không đến từ áp lực hay so sánh, mà đến từ một điều giản dị hơn nhiều: tình yêu thương và sự bao dung của bố mẹ.

Suốt 12 năm liền đạt danh hiệu học sinh giỏi, giữ cương vị lớp trưởng cả ba năm cấp trung học phổ thông – thành tích ấy với nhiều người là đỉnh cao của nỗ lực cá nhân, nhưng với Ngọc, đó là kết quả của sự hẫu thuẫn vững chắc từ gia đình.

“Mỗi mùa thi, bố luôn thức cùng tôi. Ông không nói nhiều, chỉ một cái vỗ vai, nhưng tôi hiểu ý nghĩa của nó hơn bất kỳ lời khích lệ nào,” cô kể lại. Còn những bữa cơm mẹ nấu – trong ký ức của Ngọc – không chỉ là bữa ăn, mà là nguồn nhựa sống nuôi dưỡng ý chí qua từng chặng đường học tập.

“Sự trưởng thành không đo bằng điểm số, mà đo bằng niềm tự hào thầm lặng trong ánh mắt bố và nụ cười mãn nguyện của mẹ mỗi khi tôi đạt được một thành công nhỏ” – Ngọc nói.

Giải thưởng dành tặng cho đôi bàn tay chai sần

Bảo Ngọc dần trưởng thành và chuyên nghiệp hơn qua khóa học MC tại ST Lighthouse.

Dấu ấn rõ nét nhất trong hành trình phát triển của Ngọc cho đến nay là lễ tốt nghiệp tại Học viện Kỹ năng mềm ST Lighthouse, nơi cô giành giải Á Quân và được bình chọn là MC được yêu thích nhất.

Nhưng điều mà Ngọc nhớ nhất không phải là tấm giấy chứng nhận hay tràng pháo tay của khán giả. Đó là hình ảnh bố mẹ ngồi dưới hàng ghế khán giả, hồi hộp theo dõi từng lời dẫn của con gái họ.

“Bố mẹ là những khán giả đầu tiên lắng nghe tôi tập dẫn trong phòng khách nhỏ. Dù không am hiểu về kỹ nghệ sân khấu, nhưng sự kiên nhẫn và những lời động viên giản đơn của họ đã giúp tôi biến sự rụt rè thành bản lĩnh,” Ngọc chia sẻ. “Giải thưởng ấy tôi dành tặng bố mẹ – vì nếu không có đôi tay của họ đẩy thuyền, tôi đã chẳng thể thấy biển rộng trời cao.”

Quản trị bằng trí tuệ, kết nối bằng lòng trắc ẩn

Khi được hỏi về lý do chọn ngành Quản trị Kinh doanh, Ngọc không nhắc đến mức lương hay cơ hội nghề nghiệp – điều đầu tiên cô đề cập là một câu nói của bố mẹ: “Muốn quản trị công việc, trước hết phải biết quản trị lòng nhân ái.”

Lớn lên trong một gia đình có thói quen sẻ chia với những mảnh đời khó khăn hơn, Ngọc dần hình thành một quan điểm khác biệt về thành công trong kinh doanh. Với cô, một nhà quản trị bản lĩnh không chỉ là người giỏi về số liệu và chiến lược, mà còn là người biết dùng sự thấu cảm để kết nối con người.

Bảo Ngọc cùng gia đình – hình ảnh về một hậu phương chưa bao giờ tắt lửa yêu thương, động lực lớn nhất trên hành trình học tập và trưởng thành của cô.

Bước vào giảng đường đại học, Ngọc đặt ra cho mình một kế hoạch mà cô gọi là “đơn giản nhưng bền bỉ”: học thật tốt, làm thật tâm, và sớm trở về để chăm sóc cho những người đã hy sinh cả thanh xuân vì mình.

“Nếu hành trình tôi đi có một nghìn bước, thì bố mẹ đã bước thay tôi chín trăm chín mươi chín bước khó khăn nhất rồi. Bước cuối cùng để chạm đến thành công, tôi nhất định sẽ nắm chặt tay họ để cùng bước qua,” cô viết trong trang nhật ký cá nhân của mình.

Với thế hệ trẻ đang mải miết chạy theo những ánh hào quang, Ngọc gửi lại một thông điệp chân thành: “Đừng quên ánh sáng ấm áp nhất phát ra từ ngôi nhà của mình. Sự nghiệp có thể có lúc thăng lúc trầm, nhưng tình yêu của bố mẹ là hằng số duy nhất giúp chúng ta đứng vững.”

 

Có thể bạn quan tâm