Từ tình yêu với tiếng Đức, Thùy Linh bén duyên với nghề hướng dẫn viên du lịch và có cơ hội kết nối những nền văn hóa bằng ngôn ngữ. Nhưng hành trình ấy cũng khiến cô nhận ra một điều: biết nhiều ngôn ngữ chưa có nghĩa là đã biết cách kể một câu chuyện hay. Vì thế, cô tiếp tục học, tiếp tục sửa mình và bắt đầu những bước đầu tiên với MC, diễn giả.

Từ tình yêu ngôn ngữ đến nghề hướng dẫn viên
Thùy Linh, sinh năm 2003, hiện đã tốt nghiệp cử nhân ngành Ngôn ngữ Đức và đang chuẩn bị nhận bằng cử nhân ngành Ngôn ngữ Anh của Trường Đại học Hà Nội. Nhìn lại hành trình học tập, Linh không xem những suất học bổng hay vị trí trong nhóm sinh viên có thành tích cao của khoa, trường là dấu ấn lớn nhất. Với cô, quyết định rẽ hướng sang ngành ngôn ngữ mới là bước ngoặt quan trọng.
Tình yêu với ngôn ngữ bắt đầu từ những ngày còn đeo khăn quàng đỏ, khi Linh lựa chọn vào đội tuyển tiếng Anh. Sau đó, niềm đam mê với trái bóng lại đưa cô đến với tiếng Đức và ngành Ngôn ngữ Đức của Trường Đại học Hà Nội. Càng học, Linh càng nhận ra mình phù hợp với ngôn ngữ này, đồng thời bị cuốn hút bởi văn hóa Đức. Một điều thú vị cũng xảy ra trong quá trình ấy: càng bước sâu vào việc tìm hiểu một nền văn hóa khác, cô lại càng yêu và trân trọng tiếng Việt, văn hóa Việt Nam và dải đất hình chữ S.
Từ tình yêu ấy, Linh bén duyên với nghề hướng dẫn viên du lịch tiếng Đức. Với cô, công việc không chỉ đơn thuần là đưa du khách đi qua những địa danh. Đó còn là cơ hội để kể cho những người bạn đến từ một nền văn hóa mà mình yêu thích về Việt Nam, về con người Việt Nam và niềm tự hào khi mang trong mình dòng máu Việt. Một công việc tưởng như chỉ cần ngoại ngữ lại mở ra cho Linh một cách khác để nhìn về chính quê hương mình.
“Mình hay nói, nhưng nói chưa hay”
Có một nghịch lý thú vị trong hành trình của Linh: cô là người hay nói nhưng lại luôn ngưỡng mộ những người có thể kể một câu chuyện thật hay bằng lời nói. Bởi vậy, khi bắt đầu công việc hướng dẫn viên, Linh nhanh chóng nhận ra ngoại ngữ và kiến thức chuyên môn chưa phải tất cả. Muốn kết nối được với khách hàng, người dẫn chuyện còn phải biết cách truyền tải thông tin sao cho tự nhiên, dễ hiểu và có cảm xúc.
Và Linh bắt đầu học từ những lời nhận xét rất thẳng thắn. Một người bạn từng nói với cô: “Tôi chẳng thể hiểu câu chuyện của cậu. Mỗi lần kể chuyện chỉ có phần thân, không có phần mở đầu và kết thúc.”
Một người bạn khác nhận xét giọng cô không to nhưng “chua và thé”. Linh lưu ý, học cách lấy hơi. Thầy giáo nhận ra các âm của cô có xu hướng bị bẹt. Linh tiếp tục tập mở rộng khẩu hình. Không phải lời góp ý nào cũng dễ nghe, nhưng Linh lựa chọn tiếp nhận chúng như những bài tập mà mình cần hoàn thành.
Cô không cố chứng minh rằng mình đã nói tốt. Ngược lại, cô chấp nhận rằng mình còn thiếu sót và bắt đầu sửa từng chút một.
“Mình vẫn đang tiếp tục thay đổi, chưa biết bao giờ sẽ trở thành phiên bản tốt nhất, nhưng mình đang cố gắng để trở thành phiên bản tốt hơn của ngày hôm qua”, Linh chia sẻ.

Khi “học, học nữa, học mãi” trở thành một cách sống
Nếu phải chọn một cụm từ để mô tả hành trình của mình, Linh chọn “Học, học nữa, học mãi”. Cô từng ví kiến thức như một đại dương vô tận, trong khi thời gian của mỗi người lại hữu hạn. Chính sự đối lập ấy khiến Linh luôn có cảm giác mình chưa học đủ.
“Nếu có một ông Bụt hiện lên và ban cho mình một điều ước, mình ước thời gian của mình là vô hạn”, cô chia sẻ.
Linh tiếc những phút giây không thể kéo dài hơn 60 giây, một giờ không thể có thêm phút và một ngày không thể dài hơn 24 giờ. Nhưng thay vì để sự hữu hạn ấy trở thành lý do để nuối tiếc, cô lựa chọn tận dụng những gì mình đang có.
Mỗi ngày học thêm một điều mới. Mỗi người gặp thêm một câu chuyện. Mỗi chuyến đi lại mang về một góc nhìn khác. Với Linh, đó chính là cách thời gian trở nên có ý nghĩa. Cô tin rằng tạo hóa có lý do để “trăng tròn rồi sẽ khuyết, nước đầy rồi sẽ tràn”. Con người không thể giữ thời gian đứng lại, nhưng có thể lựa chọn mình sẽ làm gì trong dòng chảy ấy. Vì thế, dù vẫn có những điều tiếc nuối, Linh cho rằng mỗi khoảnh khắc mình đã trải qua đều có giá trị riêng.
Từ hướng dẫn viên đến những bước đầu tiên với nghề MC
Tình yêu với việc kể chuyện tiếp tục đưa Linh đến một thử thách mới. Cô bắt đầu quan tâm đến MC, diễn giả và khả năng sử dụng lời nói để tạo ảnh hưởng đến người nghe. Nhưng lần này, Linh lại phải đối mặt với một nỗi sợ từng tồn tại từ lâu: sợ nói trước đám đông.
Dù vốn là người hay nói, phải đến khi bước vào đại học, cô mới dần khắc phục được sự e ngại ấy. Và hiện tại, khi chuẩn bị bước vào thị trường lao động, Linh lại bắt đầu một hành trình mới: thay đổi cách mình “nói”. Đó cũng là lý do cô tìm đến khóa học MC chuyên nghiệp của ST Lighthouse.
Với Linh, làm MC hay diễn giả có thể sẽ là những “trạm dừng chân” tiếp theo trên con đường sự nghiệp. Cô không xem đó là đích đến cuối cùng, mà là một cơ hội để tiếp tục rèn luyện thứ mình yêu thích và cũng là điều mình muốn làm tốt hơn.
“Mọi thứ đều bắt đầu từ con số 0. Nếu không bắt đầu từ đó thì chẳng có thứ gì được bắt đầu và đến đích cả”, Linh nhắc lại câu nói mình yêu thích.
Có thể xuất phát điểm của cô chưa sớm. Có thể kinh nghiệm vẫn còn ít. Nhưng Linh hiểu rằng không ai có thể đi đến đích nếu không chịu bước những bước đầu tiên.

Đi nhiều để học nhiều hơn
Linh tự nhận mình là người thích tự do, phóng khoáng và “mải miết bay nhảy”. Những chuyến đi, những cuộc gặp gỡ và những con người xuất hiện trong cuộc sống trở thành nguồn cảm hứng lớn đối với cô.
Có người đưa Linh trở lại quá khứ để nhìn nhận một phần con người mình. Có câu chuyện giúp cô hình dung những khả năng có thể xảy ra trong tương lai. Cũng có những cuộc trò chuyện đơn giản nhưng đủ để mở ra một góc nhìn hoàn toàn mới về hiện tại.
Bởi vậy, với Linh, “đi một ngày đàng, học một sàng khôn” không chỉ là một câu tục ngữ. Đó gần như là cách cô lựa chọn để sống. Mỗi lần bước ra khỏi môi trường quen thuộc, cô lại có thêm một cơ hội để học. Không chỉ học kiến thức, mà học cách lắng nghe, cách giao tiếp, cách nhìn nhận một vấn đề và cách nhìn lại chính mình.

Không cần chờ đến khi hoàn hảo mới bắt đầu
Ở thời điểm hiện tại, Thùy Linh vẫn đang trên hành trình hoàn thiện bản thân. Cô tiếp tục phát triển công việc hướng dẫn viên, trau dồi khả năng diễn đạt và thử sức với MC, diễn giả. Cô hiểu con đường phía trước còn nhiều thử thách.
Nhưng thay vì chờ đến khi có đủ kiến thức, đủ kỹ năng hay đủ tự tin mới bắt đầu, Linh lựa chọn làm ngược lại: bắt đầu để có cơ hội trở nên đủ tốt. Cô từng bắt đầu dẫn tour khi kiến thức về lịch sử và văn hóa vẫn còn là những con số khô khan trong sách giáo khoa. Cô bắt đầu nghĩ về việc làm MC khi kỹ năng và kinh nghiệm gần như bằng không.
Những bước đi đầu tiên có thể chưa đẹp, nhưng ít nhất chúng đã đưa cô ra khỏi vạch xuất phát. Và đó cũng là điều Linh muốn gửi tới những người trẻ đang loay hoay với lựa chọn của mình: hãy tìm hiểu điều mình yêu thích, khám phá thế mạnh của bản thân và quan trọng nhất, hãy tin vào con đường mình đã chọn.
Bởi ước mơ không tự tìm đến chỉ vì một người có tài năng. Nó thuộc về những người đủ quyết tâm để bắt đầu, đủ kiên trì để tiếp tục và đủ can đảm để bước qua những khó khăn trên đường đi. Còn với Thùy Linh, hành trình ấy có lẽ vẫn chỉ vừa bắt đầu.
Một hướng dẫn viên muốn kể chuyện hay hơn. Một người vốn “hay nói” nhưng vẫn đang kiên nhẫn học cách “nói hay”. Và biết đâu, chính những bước đi từ con số 0 hôm nay sẽ trở thành nền móng cho một giọng nói đủ sức kể những câu chuyện của riêng mình trong tương lai.






