Ở tuổi 21, Hương Giang không chỉ theo học song bằng hai chuyên ngành, làm nhân viên content tại công ty luật, mà còn dẫn chương trình cho hàng chục sự kiện lớn nhỏ. Nhưng ít ai biết rằng, người con gái ấy từng lo sợ khi phải đọc một đoạn văn ngắn trước lớp.

Hương Giang – sinh viên song bằng tại Học viện Hành chính và Quản trị công, đồng thời là MC sự kiện nổi bật trong cộng đồng sinh viên Hà Nội.
Bùi Hương Giang, sinh năm 2005, hiện là sinh viên Học viện Hành chính và Quản trị công theo hệ song bằng hai chuyên ngành Thanh tra – Luật và Tổ chức cán bộ – Xây dựng Đảng và chính quyền nhà nước. Song song với việc học, cô còn đảm nhiệm vai trò nhân viên content tại Phòng Marketing của Công ty Luật Thiên Mã, hoạt động MC sự kiện và giữ chức Bí thư lớp Tổ chức cán bộ 23A.
Từ nỗi sợ bị gọi tên đến micro trên tay
Câu chuyện của Hương Giang bắt đầu từ một nỗi sợ rất đỗi bình thường nhưng lại dai dẳng đến kỳ lạ: sợ đọc bài trước lớp. “Có một thời, tôi từng rất sợ việc đọc bài trước lớp. Chỉ một đoạn văn ngắn cũng khiến tôi lúng túng, ngắt từng chữ, giọng không trôi chảy. Tôi sợ bị gọi tên, sợ phải đứng lên và sợ cả ánh nhìn của những người xung quanh,” – Hương Giang kể lại.
Không chỉ vậy, cô còn lớn lên với mặc cảm về giọng nói của mình. Người ta bảo giọng cô khỏe, có phần giống con trai, nhưng đó lại là điều khiến Hương Giang thu mình lại hơn thay vì tự hào. Cô tự nghĩ: giọng này không thuộc về nơi đông người, không đủ để được lắng nghe.
Cho đến khi cô 20 tuổi và quyết định cắt đi mái tóc dài. “Không phải vì một phút bốc đồng, mà vì trong tôi khi ấy có một mong muốn rất rõ ràng: được bắt đầu lại, được sống khác đi, mạnh mẽ hơn và chủ động hơn với chính cuộc đời mình,” – Giang cho biết. Từ khoảnh khắc đó, Hương Giang bắt đầu giám bước ra khỏi những giới hạn của chính mình. Cô đăng ký học song bằng, thử sức với MC và chọn đối diện với nỗi sợ đứng trước đám đông thay vì né tránh nó.

Hành trình của Hương Giang là minh chứng rõ nét cho sức mạnh của việc đối mặt với nỗi sợ.
Chinh phục từng thử thách, xây dựng từng dấu mốc
Hành trình của Hương Giang không phải đường thẳng êm ái. Theo học song bằng hai chuyên ngành là áp lực lớn, đòi hỏi kỷ luật cao và khả năng cân bằng không phải ai cũng làm được. Nhưng cô còn thử thách bản thân với nhiều vai trò, vị trí khác.
Cô giành danh hiệu Quán quân cuộc thi MC cơ bản K89, đoạt Giải Ba cuộc thi phát thanh “Thanh âm trở lại” do Khoa Khoa học Liên ngành – Ngoại ngữ – Tin học tổ chức. Cô trở thành Đại sứ truyền thông cho các chương trình Hi MC 2026, Power Talk và trực tiếp dẫn nhiều sự kiện lớn nhỏ. Bên cạnh đó, cô tích cực tham gia nghiên cứu khoa học, các cuộc thi và tọa đàm học thuật để rèn tư duy phản biện.
Với Hương Giang, mỗi trải nghiệm không chỉ là một dòng thêm vào hồ sơ, mà là một lần cô chủ động bước ra khỏi vùng an toàn của mình.

Ngoài học tập và MC, Hương Giang còn đảm nhiệm vai trò Bí thư lớp và tích cực tham gia các hoạt động Đoàn – Hội, nơi cô có cơ hội gắn kết tập thể và rèn luyện tinh thần trách nhiệm.
Ước mơ rõ ràng, con đường không hề nhỏ
Khi được hỏi về tương lai, Hương Giang không do dự: cô muốn trở thành Thanh tra Chính phủ. “Đó không chỉ là một nghề nghiệp, mà còn là một định hướng rõ ràng về giá trị sống: làm việc minh bạch, đúng đắn và vì cộng đồng,” – cô chia sẻ.
Song song với đó, cô vẫn muốn tiếp tục con đường MC, không phải như một đam mê thoáng qua mà như một hành trình rèn luyện suốt đời. Và ở hiện tại, công việc viết content pháp lý tại Công ty Luật Thiên Mã đang giúp cô xây dựng nền tảng tư duy pháp lý lẫn kỹ năng truyền thông – một bước đệm vững chắc cho cả hai mục tiêu.
Nguồn động lực lớn nhất: gia đình
Hỏi về điều gì đã giữ cô tiếp tục cố gắng trong những lúc áp lực nhất, Hương Giang không ngần ngại: đó là gia đình. “Gia đình luôn là nơi tôi cảm nhận rõ nhất sự ủng hộ và tin tưởng, luôn khích lệ tôi hãy làm những gì mình thực sự yêu thích.” Bên cạnh đó, bạn bè, thầy cô và những người anh chị đi trước cũng là những điểm tựa quan trọng – mỗi lời góp ý, mỗi sự chia sẻ đúng lúc đều giúp cô hiểu rõ hơn về bản thân mình.

Hương Giang tin rằng hành trình phát triển bản thân không bao giờ là con đường đi một mình.
Khi được hỏi điều muốn nhắn nhủ với những người trẻ đang chênh vênh trên con đường của mình, Hương Giang không nói về nỗ lực hay kiên trì – cô nói về việc được phép dừng lại.
“Đôi khi điều chúng ta cần không phải là cố gắng gồng thêm, mà là quay về. Quay về với bố mẹ, với gia đình, với những người thực sự yêu thương mình. Chỉ cần được ở cạnh họ, được nghe một lời hỏi han, được ăn một bữa cơm quen thuộc, cũng đủ để lòng mình nhẹ lại.” Chậm lại, theo cô, không phải bỏ cuộc mà là chuẩn bị cho một bước đi vững vàng hơn phía trước.





